Chuyện về người mẹ nghèo và cô gái tật nguyền trở thành sinh viên Đại học

Ghi chép của Hoàng Ngọc Bính

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có hoàn cảnh hết sức khó khăn, không nhà không cửa, bữa đói bữa no, vượt qua tật nguyền khi bị mất cả hai chân để quyết tâm học tập, trở thành sinh viên đại học… Đó là tấm gương về nghị lực phi thường, quyết tâm vượt khó của em Nguyễn Thị Luyện, ở thôn Nghiêm Xá, thị trấn Chờ, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh.

TẤM LÒNG NGƯỜI MẸ NGHÈO

Hẹn nhau mấy lần, tôi với Chủ tịch UBND thị trấn Chờ Nguyễn Huy Hòa mới có dịp về thăm em Nguyễn Thị Luyện, tân sinh viên Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tại gia đình. Trước khi đi ông nói với tôi: “Gia đình cháu Luyện thuộc diện hộ nghèo ở địa phương, nhưng có hoàn cảnh rất đặc biệt. Mặc dù đã được chính quyền và các tổ chức đoàn thể ở địa phương, cùng những người hảo tâm giúp đỡ, nhưng cũng chẳng được bao nhiêu.”

Trong căn nhà tuyềnh toàng, rộng chỉ hơn hai chục mét vuông, chị Nghiêm Thị Quý, mẹ cháu Luyện với dáng người gầy gò nhỏ thó, khuôn mặt hằn sâu những vết nhăn khắc khổ, không dấu nổi xúc động kể cho chúng tôi về gia cảnh, cùng cô con gái tật nguyền thương yêu nhất của mình…

Năm 20 tuổi, chị Quý xây dựng gia đình rồi sinh 2 cháu gái Nguyễn Thị Luyện (1995) và Nguyễn Thị Quyết (1997). Gọi là về nhà chồng nhưng chị đâu có nhà, suốt những năm chung sống vợ chồng chị đều phải đi ở nhờ, nay đây mai đó. Cuộc sống vô gia cư của gia đình chị tưởng như đã tận cùng nỗi khổ, thì chị lại phải gánh chịu hoàn cảnh đau lòng hơn khi tình cảm vợ chồng tan vỡ. Một mình chị phải dắt díu hai đứa con, đứa 11, đứa lên 9 tuổi, đến xin ở nhờ một căn nhà kho xập xệ của hợp tác xã, rồi đi làm thuê, làm mướn lấy tiền nuôi con ăn học.

Những tưởng cuộc sống nghèo khổ của ba mẹ con dần sẽ qua đi, thì bỗng nhiên, nỗi thống khổ của người phụ nữ này còn nhân lên gấp bội. Cách đây 2 năm, ngày 1/8/2012, cháu Luyện khi đó đang học lớp 11, trong một buổi đến trường chẳng may gặp tai nạn giao thông, bị chiếc xe ô tô nặng hàng chục tấn đè nát đôi chân. Nhìn đứa con bé bỏng nằm bất động, khắp cơ thể bầm tím, đôi chân dập nát mà chị vô cùng hoảng loạn, chỉ cầu trời khấn phật cho con được sống. Ơn trời, sau gần 2 tháng chạy đôn chạy đáo khắp nơi lấy tiền điều trị cho con, cháu đã từ cõi chết trở về, nhưng chân phải đã bị cắt cụt đến giữa đùi, chân trái cũng phải cưa đến gần đầu gối. Tỷ lệ thương tật 81% vĩnh viễn. Chị bảo: “Mỗi lần nghĩ đến đứa con tật nguyền thì tim tôi như thắt lại. Thế là lại phải cố mà sống để lo cho cháu…”

Không thể kể hết những đau đớn, nhọc nhằn của người phụ nữ bất hạnh tuổi 40 này. Một đứa con tàn tật nằm đấy, một đứa đang học lớp 10, tiền ăn, tiền học, tiền thuốc thang cho cháu chỉ trông vào đồng tiền ít ỏi đi làm thuê, làm mướn cùng sự cưu mang giúp đỡ của mọi người. Thôi thì bất cứ việc gì, từ phụ hồ, đánh giấy ráp đồ gỗ, rồi bắt cua, bắt ốc… dàm dụm từng đồng tiền lẻ mua gạo và mua thuốc cho con. Vì hoàn cảnh quá khó khăn, chị đã có ý định cho các con nghỉ học, nhưng lương tâm chịu luôn bị dày vò day dứt, thế là lại chẳng đành lòng. Chị nghĩ, các con đã khổ từ bé nhưng lại rất siêng năng học tập. Nhiều hôm mẹ chưa kịp mua gạo mang về, hai đứa đành phải nhịn đói đến trường… Hơn thế, suốt 12 năm học, các cháu đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, học sinh giỏi, được nhà trường khen thưởng. Cứ nghĩ đến cố gắng và tương lai của các con, chị lại động viên mình phải cố. Thế rồi, ngày nắng cũng như ngày mưa, mỗi buổi sớm trước khi đi làm, chị lại bế con ra xe lăn, vượt quãng đường hơn cây số đưa con đến lớp. Chị kể: Nhiều hôm đi làm về mệt, khi đến trường đón con thì người lả đi, tưởng như không đứng vững. Nhưng khi nhìn thấy nét mặt rạng ngời của con, chị như được tiếp thêm sức lực, bao nhiêu lo lắng nhọc nhằn đều tan biến. Bây giờ cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đã nhen nhóm niềm vui. Cháu Luyện đã vào đại học, cháu Quyết cũng đã học lớp 12… Được chính quyền địa phương cấp cho vài chục mét vuông đất, chị đành phải bán đi một nửa, rồi vay mượn thêm để dựng lên mái nhà đơn sơ này để mẹ con có nơi che mưa, che nắng. Thương quá, người bác họ còn cho mẹ con chị một chiếc xe máy cũ. Chiếc xe chỉ đáng giá hơn một triệu, nhưng nó là tài sản có giá trị nhất của cả nhà, giúp mẹ con chị đến trường mà không phải đi bằng xe lăn nữa.

Nhớ lại hôm cháu Luyện có giấy báo trúng tuyển đại học, chị mừng lắm vì mọi cố gắng của mẹ, của con đã được đền đáp, nhưng lại lo đến mất ăn, mất ngủ. Không cho cháu theo học thì thương, còn cho cháu đi đại học, những 4 năm xa nhà, ai là người lo cho cháu đi lại, sinh hoạt hàng ngày. Rồi còn tiền ăn, tiền trọ, tiền mua sắm sách vở… Đứa em của Luyện năm nay cũng lên lớp 12 rồi, lại sắp thi đại học… chị như có lửa đốt từng khúc ruột. Nhưng tình thương yêu vô bờ bến của người mẹ với các con đã giúp chị vượt qua tất cả. “Quyết định cho các cháu theo học thì chắc chắn em sẽ phải cố gắng, chịu đựng gian nan vất vả gấp nhiều lần, dù có phải vay mượn, ăn rau ăn cháo. Thôi thì được ngày nào hay ngày ấy, em sẽ gác lại mọi công việc để ra phục vụ cho cháu Luyện học ở Hà Nội, chứ thân gái tật nguyền…” - Chị Quý trải lòng mình như vậy.

NGHỊ LỰC CỦA NỮ SINH TẬT NGUYỀN VƯỢT KHÓ

Từ nãy, cô sinh viên đại học Nguyễn Thị Luyện vẫn ngồi cùng chúng tôi trên chiếc chiếu trải giữa nhà nghe mọi người nói chuyện. Em tâm sự: “Ngay từ lúc còn khỏe, cháu đã xác định, nhà mình nghèo thì cố gắng học hết lớp 12 rồi kiếm việc làm để lấy tiền giúp mẹ. Nhưng với hoàn cảnh của cháu như hiện nay, chỉ mong học xong đại học để có kiến thức, sau này mới có thể tìm một công việc phù hợp, tự mình nuôi sống bản thân. Cháu không muốn trở thành gánh nặng cho mẹ cháu.”

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó, lại thiếu sự đùm bọc, thương yêu của bố, không nhà, không cửa, cùng mẹ và em lang thang tá túc hết nơi này nơi khác, nhưng Nguyễn Thị Luyện luôn là đứa con hiếu thảo, chăm ngoan và học giỏi. Những năm tháng sống trong gian khổ đã tôi rèn lên ý chí, nghị lực của cô học sinh nghèo tàn tật, thắp sáng trong em ngọn lửa nhiệt huyết, cùng trái tim luôn khát khao hoài bão, vượt qua những đớn đau về tâm hồn và thể xác để hướng về một tương lai tươi sáng.

Tai nạn mất đôi chân phải nghỉ học một năm, mặc dù vết thương luôn đau nhức nhưng Luyện vẫn cắn răng chịu đựng, quyết tâm theo đuổi con đường học tập đến cùng. Em kể: “Nhiều hôm vết thương sưng tấy, rỉ máu và đau buốt tưởng như không chịu nổi. Nhưng cháu nghĩ, nếu không học cuộc đời mình sẽ trở thành tàn phế. Chỉ có con đường học tập mới có lối thoát cho bản thân, mới bớt khổ cho mẹ, cho em.” Bằng quyết tâm và nỗ lực của mình, ngay trong năm học lớp 12 sau khi tai nạn, em đã có thành tích học tập xuất sắc, trở thành thành viên của đội tuyển trường THPT Yên Phong tham dự kỳ thi học sinh giỏi tỉnh Bắc Ninh. Đặc biệt, trong đợt tuyển sinh đại học vừa qua, Nguyễn Thị Luyện đã chính thức trở thành sinh viên Khoa tâm lý học, Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn…

4 năm học đại học đối với một cô bé tật nguyền mất cả hai chân, gia đình lại nghèo túng, neo đơn như hoàn cảnh của Nguyễn Thị Luyện là cả một chặng đường dài đầy gian nan vất vả. Hành trình để tiếp cận kiến thức, làm hành trang cho mình đi suốt chặng đường đời sẽ còn lắm gập ghềnh, trắc trở. Em cần lắm những tấm lòng cảm thông, cưu mang giúp đỡ của mọi người. Chúng ta cùng chia sẻ và chúc cô gái giàu nghị lực Nguyễn Thị Luyện sẽ vượt qua mọi khó khăn thử thách, thực hiện thành công hoài bão và ước mơ cháy bỏng của mình.

Hoàng Ngọc Bính

Số nhà 12 - Khu phố Xuân Đài, phường Đình Bảng,

thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. ĐT: 0913.320.408

Chú thích ảnh:

Những tấm giấy khen của các con là nguồn vui giúp chị Quý vơi đi những vất vả, lo toan.

...

Mọi sự ủng hộ giúp đỡ xin gửi về:

Số tài khoản: 2604205045020

Chủ tài khoản:Nguyễn Thị Luyện - ĐT: 0979504495

Ngân hàng agribank - Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn

Chi nhánh Yên Phong - Bắc Ninh.

TIÊU ĐIỂM

Hình ảnh
Tối ngày 7/5/2017 tại di tích lịch sử “Căng Máy Chai” số 38 đường Ngô Quyền, phường Máy Chai, quận...
Hình ảnh
Mời các bạn xem video clip Nhà văn Đình Kính chia sẻ trong buổi bế giảng lớp viết văn Nguyễn Du khóa 1...

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay155
mod_vvisit_counterHôm qua266
mod_vvisit_counterTất cả2183341
Hiện có 38 khách Trực tuyến